Tình yêu con người và bản ngã

Có một sự thật rất khó, vô cùng khó để nhìn thẳng để dám thừa nhận rằng: không phải ai đang nói về tỉnh thức, về chữa lành cũng thật sự yêu con người, không phải ai đang giúp đỡ người khác cũng thật sự xuất phát từ tình yêu, không phải ai bước vào tâm linh, trị liệu, phát triển bản thân hay những hành trình “phụng sự” đều đang đi bằng một trái tim trong trẻo… Đôi khi, phía sau tất cả những diễn ngôn đẹp đẽ ấy vẫn là một cái tôi đang đói khát được công nhận, được nhìn thấy, được cảm thấy mình quan trọng hơn người khác…
Có những người dùng tri thức để tạo ra khoảng cách quyền lực. Có những người dùng “ánh sáng” để che đi bóng tối mà họ chưa từng dám đối diện trong chính mình. Có những người bước vào những cộng đồng “cao cấp”, những tổ chức danh giá, những môi trường đầy tính biểu tượng không phải vì họ thật sự thuộc về nơi đó, mà vì họ cần cảm giác mình có giá trị hơn chính mình của ngày hôm qua. Có những người lựa chọn công việc chữa lành, giúp đỡ, dẫn dắt người khác… nhưng sâu bên trong lại đang âm thầm dùng nỗi đau của con người để nuôi lớn cái tôi ngã mạn của mình hay tệ hơn là trục lợi từ sự tin tưởng của người khác…
Và điều đau lòng nhất là đôi khi chính họ cũng không nhận ra điều đó, họ bị chính phần tối bên trong chính mình thao túng và dẫn dắt!
Cái tôi/ bản ngã của ta rất tinh vi. Nó không chỉ tồn tại trong tiền bạc, địa vị hay vật chất. Nó có thể khoác lên mình bộ quần áo của thức tỉnh tâm linh, của tri thức, của “sứ mệnh”, của tình yêu và phụng sự. Nó khiến một người tin rằng mình đang làm điều đúng đắn trong khi bên dưới vẫn là sự thèm khát được tôn vinh, được ngưỡng mộ, được xem là đặc biệt. Đó là lý do vì sao có những người càng nói nhiều về yêu thương lại càng tạo ra tổn thương, càng nói về sự thật lại càng sống trong những lớp mặt nạ thao túng tinh vi hơn, càng muốn cứu người khác lại càng không thể cứu chính mình ra khỏi những ảo tưởng nội tâm. Bản ngã thích cảm giác mình “đặc biệt”. Nó khiến một người âm thầm tin rằng mình hiểu biết hơn, tỉnh thức hơn, sâu sắc hơn hay “cao tầng” hơn người khác. Và từ khoảnh khắc đó, họ không còn thật sự nhìn con người bằng sự bình đẳng nữa. Họ bắt đầu nhìn người khác như một công cụ để củng cố hình ảnh của chính mình. Một người cần được cứu, một người cần được dẫn dắt, một người cần được khai sáng… để rồi vô thức đặt mình vào vị trí cao hơn. Nhưng tình yêu thật sự không cần ở vị trí cao hơn ai cả. Chỉ có bản ngã mới luôn cần một vị trí để tồn tại. Và nếu một người không đủ trung thực để nhìn thấy động cơ sâu bên dưới hành động của mình, họ sẽ rất dễ dùng danh nghĩa chữa lành, khai sáng để tiếp tục làm tổn thương con người và tổn thương chính mình theo những cách tinh vi hơn…
Bạn ơi, nếu thiếu tình yêu thực sự dành cho sự tiến hóa của con người, mọi việc chúng ta làm cuối cùng chỉ trở thành một cách khác để thỏa mãn cái tôi của mình. Và khi cái tôi đứng bên dưới mọi hành động, dù vẻ ngoài có đẹp đến đâu, nó vẫn tiếp tục tạo ra đau khổ trên thế giới này. Bởi một nửa sự thật thì không còn là sự thật nữa. Làm sao chúng ta có thể chạm tới sự thật khi vẫn đang thao túng người khác và bị thao túng bởi chính những ham muốn bên trong mình? Làm sao chúng ta có thể nói mình yêu sự thật nếu bản thân còn chưa dám nhìn thẳng vào những động cơ không thuần khiết trong chính mình?
Bài viết này không nhằm phán xét hay bài xích ai cả. Bởi ai trong chúng ta rồi cũng từng có những khoảng thời gian sống để chứng minh mình có giá trị, từng muốn đứng trên vai một “người khổng lồ” để cảm thấy bản thân lớn lao hơn, từng muốn mình thuộc về một điều gì đó thật đặc biệt để lấp đầy cảm giác nhỏ bé bên trong, từng giúp đỡ người khác không hoàn toàn vì lợi ích của họ mà một phần vì cảm giác mình trở nên có ích, có vai trò, có ý nghĩa… Điều quan trọng không phải là cố gắng trở thành một con người hoàn hảo không còn cái tôi. Điều quan trọng là đủ trung thực để nhận ra cái tôi đang vận hành ở đâu trong mình và mình có đủ dũng cảm để dừng lại những điều đó hay không. Sự trưởng thành thật sự bắt đầu từ khoảnh khắc một người không còn quá bận rộn xây dựng hình ảnh nữa mà bắt đầu quay vào bên trong để nhìn thấy sự thật về chính mình. Một sự thật có thể không đẹp, không thiêng liêng, không cao cấp như mình từng nghĩ. Nhưng ít nhất, nó là thật! Và chỉ khi một con người đủ dũng cảm để đối diện với sự thật đó, họ mới có thể chạm vào tình yêu thật sự dành cho con người, một tình yêu không cần phải chứng minh, không cần phải nổi bật, không cần phải được tung hô hay công nhận.
Tình yêu thật sự không sử dụng nỗi đau của người khác để nuôi lớn bản thân mình. Nó đủ khiêm nhường để biết rằng tất cả mọi công việc làm việc trên con người không bao giờ là sân khấu cho cái tôi biểu diễn, nó là những công việc hết sức thiêng liêng như bao công việc khác, cần một ý định phi cá nhân mà hướng tới lợi ích toàn thể, được thực hiện với một cái tâm chân thành và một trái tim liêm khiết!
Trân trọng,
The DomDom Healing Garden

The Domdom Healing Garden

Khu vườn chữa lành Đom Đóm - không gian trị liệu và chăm sóc thế giới tinh thần cùng bạn!

Địa chỉ:27, đường số 3, Hiệp Bình Phước, Thủ Đức
Điện thoại:0932360164
Email:thedomdomhealinggarden@gmail.com

Follow Vườn

Bạn muốn nhận thông tin cập nhật từ Đom Đóm?

Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!