ĐỨA TRẺ “THIẾU ÁNH NHÌN” TỪ CHA

“Năm nay tôi đã ngoài 40 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của tôi không có quá nhiều điều để phàn nàn. Tôi có công việc, có gia đình, có những điều mà nhiều năm trước tôi từng mong muốn. Nhưng đó chỉ là những gì bên ngoài mà mọi người có thể nhìn thấy được. Còn có một thứ bên trong, một thứ cảm giác khó chịu, bức bối mà tôi không biết diễn tả như nào, nhưng tôi biết nó đã tồn tại trong tôi rất lâu, lâu đến mức tôi từng nghĩ đó là một phần tính cách của mình. Đó là cảm giác mình chưa đủ tốt, mình chưa xứng đáng… Và chính sau này, khi tôi gọi tên được thứ cảm giác đó, tôi mới biết rằng, chính niềm tin đó, cảm giác đó đã chi phối những lựa chọn thậm chí quan trọng trong cuộc đời tôi nhiều như thế nào, nó đã khiến tôi tự nhốt mình trong chính những song sắt mà tôi tự dựng lên…
Câu chuyện là như này!
Có một khoảng thời gian trong cuộc đời, tôi bắt đầu tự hỏi vì sao mình luôn cảm thấy mệt mỏi. Không phải sự mệt mỏi của công việc hay những áp lực bên ngoài mà là một sự kiệt sức dai dẳng bên trong, nó không dữ dội, nhưng nó âm thầm rút dần sức sống và những bình an bên trong tâm hồn tôi. Tôi nhận ra mình đã dành phần lớn cuộc đời để cố gắng trở thành một người tốt hơn, giỏi hơn, xứng đáng hơn. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hài lòng với chính mình, nếu có, nó chỉ là vài khoảnh khắc rất ngắn, sau đó lại là những tiếng nói thúc ép, tiếng nói chỉ trích, chê bai… Dù đạt được điều gì, tôi vẫn khó cảm thấy đủ, tôi luôn có thể nhìn ra những lỗi nhỏ của chính mình để phủ nhận những gì tôi đã đạt được. Dù nhận được sự ghi nhận từ người khác, cảm giác ấy cũng chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn rồi nhanh chóng biến mất. Bên trong tôi luôn tồn tại một khoảng trống âm thầm và dai dẳng, như thể có một phần nào đó vẫn đang chờ được nhìn thấy.
Nhưng những cảm giác ấy không xuất hiện với tất cả mọi người. Tôi nhận ra mình không quá bận tâm đến việc được phụ nữ công nhận, tôi gần như không bao giờ so sánh, cũng không dành nhiều năng lượng để chứng minh bản thân với bạn bè nữ hay những người phụ nữ xung quanh. Nhưng với những người “đàn ông” trong cuộc đời mình (chồng, sếp, bạn nam đồng nghiệp…), mọi thứ lại hoàn toàn khác. Tôi rất để tâm đến cách họ nhìn nhận mình. Tôi rất dễ bị ảnh hưởng bởi lời nhận xét của họ. Tôi luôn muốn được họ công nhận, muốn được họ đánh giá cao, muốn được họ nhìn thấy những nỗ lực của mình.
Tôi nhận ra điều này rõ nhất trong mối quan hệ với người bạn đời của mình. Tôi luôn muốn trở thành một người vợ tốt hơn, luôn muốn thấu hiểu hơn, bao dung hơn, giỏi giang hơn, chu đáo hơn. Tôi rất nhạy cảm với sự ghi nhận từ anh. Một lời khen có thể khiến tôi vui rất lâu, một sự thờ ơ có thể khiến tôi buồn rất lâu. Tôi luôn mong anh nhìn thấy những điều mình đã cố gắng. Mong anh hiểu những gì mình đã hy sinh. Mong anh công nhận giá trị của mình.
Nhưng dù có cố gắng đến đâu, cảm giác đủ đầy ấy vẫn không bao giờ đến. Tôi cảm giác mình đang đổ nước vào 1 cái thùng rỗng, không bao giờ có thể đầy được. Nó cứ dần hút cạn sức lực bên trong tôi, sự thiếu thốn ấy vẫn ở đó, vẫn chỉ đạo tôi phải tiếp tục trở thành “người xứng đáng”...
Mãi sau này, trong một hành trình nhìn lại chính mình, tôi mới bắt đầu hiểu nguồn gốc của cảm giác ấy.
Đây là câu chuyện đã bắt đầu từ rất lâu. Từ một cô bé nhỏ luôn hướng mắt về phía cha mình.
Tôi lớn lên trong một gia đình mà tình yêu không được thể hiện bằng lời. Cha tôi là một người trách nhiệm, nghiêm khắc và luôn mong những điều tốt nhất cho con cái, nhưng chính vì vậy, cha dành phần lớn thời gian cho công việc. Trong ký ức của tôi, điều tôi nhớ nhiều nhất không phải là những lời yêu thương hay thời gian chơi, học cùng với tôi, mà là những ngày ba đi công tác, vắng nhà, làm việc. Cha coi việc yêu thương là cần nghiêm khắc. Tôi không nhớ đã bao nhiêu lần mình mong được nghe một lời khen ngợi, một sự công nhận hay đơn giản là một ánh mắt tự hào từ cha nhưng điều tôi nhận được thường là những kỳ vọng cho chặng đường tiếp theo, những mong muốn mà cha cần ở tôi, dạy tôi không được chủ quan, tự hào về những gì đã đạt được, cần phải cố gắng hơn nữa...
Tôi không nhớ nhiều sự có mặt của cha trong gia đình, những lời khen, những cái ôm, không nhớ nhiều những khoảnh khắc được cha tự hào gọi tên. Điều tôi nhớ là mình luôn muốn làm tốt hơn, giỏi hơn để được cha công nhận và được cha chú ý hơn.
Là một đứa trẻ, tôi không hiểu điều gì đang xảy ra. Tôi chỉ biết rằng mình luôn khát khao một ánh nhìn. Một ánh nhìn nói rằng: "Cha thấy con." "Cha tự hào về con." "Con đã đủ giỏi rồi." Nhưng điều tôi luôn nhận được lại là cảm giác mình cần cố thêm một chút nữa…
Và thế là một niềm tin được hình thành bên trong đứa trẻ của tôi: Nếu mình đủ tốt, mình sẽ được yêu thương. Nếu mình đủ giỏi, mình sẽ được nhìn thấy. Nếu mình cố gắng hơn nữa, cuối cùng mình sẽ nhận được sự công nhận mà mình đang tìm kiếm.
Niềm tin ấy không dừng lại ở tuổi thơ. Nó lớn lên cùng tôi. Nó bước vào tuổi trưởng thành. Nó xuất hiện trong các mối quan hệ. Nó tìm kiếm hình ảnh người cha trong những người đàn ông mà tôi gặp trong đời. Nó định hình cách tôi yêu thương và cách tôi nhìn nhận chính mình.
Cho đến một ngày, tôi nhận ra rằng người phụ nữ đã ngoài 40 tuổi trong tôi vẫn đang sống bằng nỗi khát khao của một cô bé năm nào. Một cô bé vẫn đang đứng đó, chờ một ánh nhìn mà mình chưa từng nhận được. Một cô bé vẫn đang cố gắng để chứng minh rằng mình đủ tốt. Một cô bé vẫn tin rằng nếu cố thêm một chút nữa, có lẽ cuối cùng mình sẽ được yêu thương theo cách mình luôn mong muốn.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng điều đang vận hành cuộc đời mình không phải chỉ là những quyết định của người trưởng thành. Có những phần rất cũ bên trong vẫn đang lên tiếng. Có những đứa trẻ vẫn đang sống trong hiện tại dù chúng thuộc về quá khứ!”



Bạn thân mến,
Bên trong mỗi chúng ta không chỉ có một con người trưởng thành. Bên trong chúng ta có rất nhiều đứa trẻ. Có những đứa trẻ mang theo sự hồn nhiên, sáng tạo, tự do và sức sống. Nhưng cũng có những đứa trẻ đang mắc kẹt trong một khoảnh khắc nào đó của tuổi thơ. Chúng vẫn đang mang theo những nỗi sợ, những thiếu thốn và những niềm tin được hình thành từ rất lâu trước đây. Khi chưa nhận ra sự hiện diện của chúng, chúng ta thường tưởng rằng mình đang tự do lựa chọn cuộc đời của mình. Nhưng rất nhiều lần, chính những đứa trẻ ấy mới là người đang quyết định thay chúng ta.
Làm sao chúng ta có thể thật sự biết mình muốn gì khi những nỗi sợ cũ vẫn đang dẫn đường cho những lựa chọn hiện tại?
Làm sao chúng ta có thể hiểu mình là ai khi những phần tổn thương bên trong vẫn đang âm thầm định nghĩa giá trị của mình?
Làm sao chúng ta có thể sống một cuộc đời tự do khi vẫn còn những đứa trẻ mắc kẹt đang cố gắng hoàn thành những điều mà tuổi thơ của chúng chưa từng có cơ hội hoàn thành?
Có lẽ, chữa lành không phải là trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Chữa lành là hành trình quay trở về. Trở về những năm tháng đầu đời. Gặp lại những đứa trẻ đã từng bị bỏ quên. Lắng nghe những điều chúng chưa từng được nói ra. Và trao cho chúng sự yêu thương, thấu hiểu mà năm đó chúng đã không nhận được…

Trân trọng,

The DomDom Healing Garden

The Domdom Healing Garden

Khu vườn chữa lành Đom Đóm - không gian trị liệu và chăm sóc thế giới tinh thần cùng bạn!

Địa chỉ:27, đường số 3, Hiệp Bình Phước, Thủ Đức
Điện thoại:0932360164
Email:thedomdomhealinggarden@gmail.com

Follow Vườn

Bạn muốn nhận thông tin cập nhật từ Đom Đóm?

Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!