S-Tour mùa Hạ trong tôi là... (Kỳ 2)

Bạn thân mến,
Người mẹ là cánh cửa đầu tiên dẫn chúng ta đến với sự sống. Đứa trẻ nhận từ mẹ rất nhiều thứ trước cả khi nhận được tình yêu. Nó nhận sự sống, cơ thể, dòng máu, hơi thở… và hơn cả cái hình hài đó, nó còn nhận được cảm giác được tồn tại, cảm giác "mình có quyền ở đây", cảm giác được đón nhận cuộc sống này.
Và đây cũng là điều mà Đom Đóm muốn chia sẻ với bạn thông qua một case study mà chúng tôi đã nhận được từ một thân chủ đang làm việc với NTL Phạm Phương Thanh. Bạn không nói mình thiếu tiền. Ngược lại, bạn là một người có năng lực, bạn kiếm được tiền, công việc cũng không đến mức khó khăn. Nhưng có một điều lặp đi lặp lại suốt nhiều năm khiến bạn cảm thấy rất bất lực. “Cứ mỗi lần em có tiền, sẽ lại có một chuyện gì đó xảy ra để em phải chi hết. Có khi là bệnh tật, có khi xe cộ hỏng, có khi người thân gặp chuyện, có khi là những khoản phát sinh mà em không hề lường trước. Em chưa bao giờ thực sự giữ được tiền. Điều lạ là em luôn có cảm giác mình rất thiếu, rất bất an, dù nhìn từ bên ngoài thì cuộc sống của em không hề tệ."
Khi NTL trò chuyện với bạn, NTL nhận ra điều bạn đang tìm kiếm không phải là tiền mà đó là cảm giác cảm nhận được về sự đủ đầy. Đó là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Có những người không có quá nhiều tiền nhưng họ vẫn cảm thấy mình đủ. Họ biết tận hưởng những gì mình đang có, biết nhận sự giúp đỡ, biết tin rằng cuộc sống vẫn đang nâng đỡ mình. Cũng có những người sở hữu rất nhiều nhưng bên trong vẫn luôn sống trong cảm giác sắp mất tất cả. Họ luôn phải cố gắng nhiều hơn, kiếm nhiều hơn, tích lũy nhiều hơn, bởi vì cái cảm giác thiếu thốn chưa bao giờ thật sự biến mất.
Vấn đề mà bạn mang đến ở hiện tại - cảm giác thiếu thốn về vật chất, chỉ là biểu hiện cho việc bạn có khả năng đón nhận sự đủ đầy hay không? Khi tìm hiểu về tiểu sử của bạn, bạn lớn lên trong một mối quan hệ có nhiều đứt gãy với mẹ. Bên dưới những câu chuyện của hiện tại là một trải nghiệm tổn thương từ thời thơ ấu: bạn mang trong mình tổn thương bị chối bỏ liên quan đến chính giới tính mà mình sinh ra. Bạn kể rằng mình lớn lên với một cảm giác rất mơ hồ rằng sự xuất hiện của mình chưa bao giờ thật sự được chào đón. Là một bé gái trong một hoàn cảnh mà người lớn đã từng mong chờ một bé trai, bạn không nghe quá nhiều lời từ chối trực tiếp, nhưng lại lớn lên giữa vô số ánh mắt thất vọng, những câu nói vô tình và những lần so sánh tưởng như rất bình thường. Người lớn có thể quên, nhưng cơ thể của một đứa trẻ thì không. Một đứa trẻ không đủ khả năng hiểu rằng mẹ cũng là một con người với những giới hạn, những áp lực và những tổn thương của riêng mình. Đứa trẻ chỉ biết quy mọi thứ về mình. Đứa trẻ chỉ có thể tự cảm nhận về chính nó rằng: Có lẽ mình không phải món quà mà mẹ mong đợi. Mẹ không vui khi mình xuất hiện, chắc vì mình không nên tồn tại. Mẹ thất vọng, chắc vì mình không đủ tốt… Những kết luận của đứa trẻ hồi ấy không nằm trong suy nghĩ có ý thức, chúng trở thành những niềm tin rất sâu sắc về giá trị bản thân của đứa trẻ đó và cách đứa trẻ đó cảm nhận về sự tồn tại của nó trong cuộc đời này.
Rất nhiều người nói rằng họ sợ thất bại nhưng thực chất điều họ thật sự sợ lại là khả năng đón nhận. Nghe có vẻ nghịch lý. Nhưng nếu một đứa trẻ lớn lên với cảm giác mình không xứng đáng được đón nhận, hệ thần kinh sẽ học cách sống trong trạng thái phòng vệ. Nó quen với việc phải cố gắng, phải chứng minh, phải giành lấy. Nhưng khi điều tốt đẹp thật sự đến, cơ thể lại không biết làm gì với cảm giác ấy.
Bạn biết không, người mẹ là cánh cửa đầu tiên dẫn một đứa trẻ bước vào cuộc sống. Qua người mẹ, đứa trẻ lần đầu tiên biết thế nào là được nuôi dưỡng, được đón nhận, được giữ lại và được thuộc về. Cách một người đón nhận người mẹ thường phản chiếu cách họ đón nhận chính cuộc sống. Điều đó không có nghĩa là mẹ hoàn hảo hay mọi vấn đề trong cuộc đời đều bắt nguồn từ mẹ. Nhưng nếu trải nghiệm đầu tiên với sự sống mang nhiều đứt gãy, thì đôi khi chính khả năng tiếp nhận sự sống cũng trở nên đứt gãy và gặp nhiều khó khăn.
Trong ngôn ngữ biểu tượng của trị liệu, sự thịnh vượng không chỉ là tiền, vật chất. Nó là dòng chảy của sự sống, là khả năng được nhận, là cảm giác mình có quyền tồn tại, là niềm tin rằng cuộc sống vẫn đang nuôi dưỡng mình, là cảm giác mình xứng đáng với những điều tốt đẹp. Đón nhận người mẹ như một phần không thể thay đổi trong câu chuyện đời mình, không phải bằng sự phủ nhận những tổn thương đã xảy ra, mà bằng việc tách người mẹ thật ra khỏi những kết luận mà đứa trẻ năm xưa đã vô thức tạo nên về chính mình. Đó là một kỳ vọng, một hoàn cảnh hay một giới hạn nào đó thuộc về người lớn nhưng đứa trẻ đã mang nó như một bản án dành cho chính mình. Và suốt nhiều năm sau, bạn tiếp tục sống như thể mình không được phép nhận quá nhiều từ cuộc sống.
Thật ra, rất nhiều người không nghèo vì họ không có khả năng tạo ra sự thịnh vượng. Họ nghèo trong cảm nhận bởi vì bên trong họ vẫn tồn tại một phần chưa bao giờ tin rằng mình xứng đáng được nhận. Và rồi, cho đến khi người bạn học viên ấy có thể nhận ra, điều bạn theo đuổi không phải là có thật nhiều tiền, tích trữ được nhiều của cải vật chất, cũng không phải nỗ lực giữ tiền bằng những chiến lược tài chính, mà là học cách chấp nhận rằng mình cũng có khả năng đón nhận những điều tốt đẹp từ cuộc sống, thì một điều rất kỳ lạ đã xảy ra. Không phải cuộc đời bỗng dưng ưu ái bạn hơn, cũng không phải tiền tự nhiên xuất hiện nhiều hơn, mà chính cách bạn hiện diện trước cuộc sống đã thay đổi. Bạn không còn sống trong tâm thế phải giành giật, phải chứng minh hay phải nắm chặt mọi thứ vì sợ mất. Bạn bắt đầu tin rằng mình có quyền được nhận, có quyền được đủ đầy và có quyền để những điều tốt đẹp ở lại với mình. Khi bên trong không còn chống lại việc được nuôi dưỡng, bạn sẽ nhận ra rằng sự thịnh vượng không chỉ nằm trong số dư tài khoản, mà còn hiện diện trong cảm giác bình an khi thức dậy mỗi sáng, trong khả năng tận hưởng những gì mình đang có, trong niềm tin rằng cuộc sống không còn là nơi mình phải chiến đấu để tồn tại, mà là nơi mình có thể mở lòng để đón nhận. Có lẽ, đó mới là sự đủ đầy mà rất nhiều người đã dành cả đời đi tìm, nhưng lại tìm ở bên ngoài, trong khi cánh cửa dẫn đến nó luôn nằm ở chính thế giới nội tâm của mình. Hành trình trị liệu không phải để cuộc sống cho ta nhiều hơn mà là để gỡ bỏ từng lớp tắc nghẽn khiến ta không còn khép mình trước những gì cuộc sống vốn vẫn luôn muốn trao. Sự đủ đầy chưa bao giờ biến mất chỉ là có một phần trong chúng ta đã quên mất cách mở lòng để đón nhận nó.
Nhiều người đọc đến đây sẽ hỏi rằng, liệu chữa lành mối quan hệ với mẹ có làm cho một người trở nên giàu có không? Đom Đóm không nghĩ trị liệu có thể cam kết với điều đó. Nhưng Đom Đóm biết, sau khi dần hòa giải với những đứt gãy đầu đời, bạn sẽ bắt đầu biết đưa ra những quyết định sáng suốt hơn, không còn vô thức tự phá hoại thành quả của mình, biết nghỉ ngơi khi cần nghỉ ngơi, biết từ chối những điều không còn phù hợp và quan trọng nhất, họ không còn sống trong cảm giác phải giành giật sự sống từ cuộc đời. Có lẽ, đó mới là ý nghĩa sâu nhất của trạng thái thịnh vượng. Thịnh vượng không bắt đầu từ số tiền trong tài khoản, nó bắt đầu từ khoảnh khắc một con người thôi không còn chống lại việc được sống trong một cuộc sống đầy sự nuôi dưỡng. Hãy nhớ, điều ngăn chúng ta chạm tới sự đủ đầy không phải vì cuộc đời không trao đủ cho bạn mà vì chúng ta chưa thực sự tin rằng mình xứng đáng để đón nhận và chưa bao giờ biết thế nào là đủ trong cuộc đời!
Trân trọng,
The DomDom Healing Garden

Lịch sự kiện
Newsletter
Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!







