TẢN MẠN VỀ BẢN NGÃ VÀ YÊU BẢN THÂN

Có lẽ chưa bao giờ trong lịch sử, con người nói nhiều về việc "yêu bản thân" như hiện nay. Người ta khuyên nhau phải yêu chính mình nhiều hơn, hãy lắng nghe cảm xúc của mình, hãy đáp ứng những nhu cầu của mình, hãy ưu tiên bản thân, hãy sống cho mình…
Những điều đó không sai.
Nhưng có một câu hỏi rất ít người dám đặt ra: Thứ mà bạn đang nói là bạn yêu thương, có thật sự là chính mình không? Hay chỉ là bản ngã đang khoác lên chiếc áo mang tên "yêu bản thân"?
Rất nhiều người tưởng rằng họ đang chữa lành nhưng thực chất họ chỉ đang học cách chiều chuộng những tổn thương của mình. Họ gọi việc né tránh khó chịu là yêu bản thân. Họ gọi việc từ chối mọi góp ý là tôn trọng bản thân. Họ gọi việc chạy theo cảm xúc là sống thật với chính mình. Họ gọi việc thỏa mãn mọi mong muốn là không bỏ rơi bản thân.
Bạn cần lắng nghe chính mình! Điều này là đúng! Nhưng không phải thứ gì xuất hiện bên trong hệ thống của bạn cũng là để nghe theo và làm theo! 2 điều này hoàn toàn khác nhau! Không phải mọi cảm xúc đều là sự thật. Không phải mọi mong muốn đều đến từ tình yêu. Và không phải mọi tiếng nói trong đầu hay thôi thúc bên trong đều là trực giác hay trí tuệ.
Có những mong muốn sinh ra từ nỗi sợ. Có những đòi hỏi sinh ra từ tổn thương. Có những lựa chọn sinh ra từ sự thiếu thốn. Nhưng bản ngã rất khôn ngoan. Nó luôn biết cách ngụy trang. Nó biến sự yếu đuối thành sự nhạy cảm, biến sự phụ thuộc thành tình yêu, biến sự kiểm soát thành trách nhiệm, biến sự cố chấp thành nguyên tắc, biến sự tự ái thành lòng tự trọng, biến sự lười biếng thành thuận theo tự nhiên, biến sự trốn tránh thành buông bỏ… Và nguy hiểm nhất, nó biến sự nuông chiều chính mình và lòng vị kỉ thành ngôn ngữ mỹ miều mang tên ”yêu thương chính mình”. Bản ngã không quan tâm đến sự thật, thậm chí nó còn tạo ra muôn vàn kịch bản trong tâm trí để che đi sự thật về chính mình… Và rồi con người bắt đầu sống trong một phiên bản mộng tưởng về chính mình thay vì khả năng gặp gỡ và đối diện với con người thật của chính mình. Họ không còn nhìn chính mình, nhìn người khác và nhìn cuộc đời như nó đang là. Họ nhìn cuộc đời qua lăng kính của những ảo tưởng do bản ngã thêu dệt nên!
Bạn biết không?! Thứ khiến con người đau khổ không phải vì họ chưa yêu bản thân đủ nhiều mà bởi họ chưa hiểu về chính bản thân mình, chưa nhìn ra được chính mình! Yêu bản thân trong vô minh là đáp ứng cho bản thân mọi thứ mình muốn. Yêu bản thân bằng trí tuệ là biết điều gì nên được nuôi dưỡng và điều gì cần dũng cảm đối diện và hiểu thấu! Yêu bản thân trong vô minh là đứng về phía mọi cảm xúc của mình trong mọi hoàn cảnh ngay cả khi cảm xúc đó đang bị tổn thương dẫn dắt và bị nó giật dây thay vì thấu hiểu và thuần hoá chúng. Yêu bản thân trong vô minh là bảo vệ hình ảnh về chính mình thay vì nhìn thấu những ảo tưởng về chính mình để chạm tới sự thật.
Một người phụ nữ bước vào một mối quan hệ và luôn nói rằng cô ấy đang học cách yêu bản thân và có lòng tự trân trọng. Vì thế, cô ấy yêu cầu người yêu phải nhắn tin nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn, thấu hiểu nhiều hơn, ưu tiên mình nhiều hơn. Cô ấy cho rằng mình đang tôn trọng nhu cầu của bản thân và có ranh giới. Nhưng có thể điều đang lên tiếng không phải là tình yêu bản thân, mà là nỗi sợ bị bỏ rơi hay sự thiếu vắng sự công nhận và ánh nhìn từ người cha trong cô chưa được chữa lành. Biết yêu bản thân không phải là bắt người khác lấp đầy khoảng trống bên trong mình hay thấy mình “xứng đáng” được người yêu đáp ứng mọi nhu cầu của mình mà là đủ dũng cảm để nhìn vào khoảng trống đó và hiểu rằng chính mình là người chịu trách nhiệm cho mọi nhu cầu của chính mình như một cá thể có cấu trúc tâm lý trưởng thành.
Một người liên tục nghỉ việc mỗi khi cảm thấy không được ghi nhận. Họ nói rằng mình đang biết giá trị của bản thân và không muốn bị đối xử bất công. Nhưng nhiều năm trôi qua, họ vẫn lặp lại cùng một câu chuyện ở hết công ty này đến công ty khác, hết sếp này đến sếp khác. Có thể điều đang được bảo vệ không phải là lòng tự trọng mà là cái tôi không chịu nổi cảm giác bị đánh giá hay khả năng đón nhận phản hồi.
Một người tham gia hết khóa học chữa lành này đến khóa học tâm linh khác. Họ nói rất nhiều về tỉnh thức, năng lượng, rung động,tầnsố. Nhưng khi ai đó góp đặt câu hỏi về những gì họ tin tưởng, họ lập tức khó chịu hoặc phản ứng thái quá và cực đoan như một cô bé/ cậu bé đang tuổi dậy thì.
Một người mẹ hy sinh mọi thứ cho con cái và luôn tin rằng mình yêu thương gia đình vô điều kiện. Nhưng sâu bên trong, bà mong con phải nghe lời, phải sống theo những gì mình cho là đúng, phải biết ơn những gì mình đã làm. Điều bà yêu có thể không hoàn toàn là đứa con, mà còn là hình ảnh về một người mẹ tốt mà bà đã xây dựng cho chính mình và phóng chiếu những giấc mơ dang dở mà bà đã không làm được trong đời mình lên đứa con.
Một người cố tìm kiếm giá trị của bản thân thông qua việc được người khác cần đến. Họ tham gia các cộng đồng này, cộng đồng kia để tìm kiếm những “nhân dạng” mới cho chính mình. Họ không xây dựng được sự nghiệp của mình, không tạo ra được giá trị vật chất cho cuộc sống của mình, không dám đối diện với những áp lực rất đời thường như sinh nhai, phát triển năng lực, chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình nhưng họ lại cảm thấy mình đặc biệt bởi đang làm những điều "cao hơn vật chất". Đó là một cạm bẫy rất tinh vi của bản ngã. Nó thì thầm rằng: "Mình không cần thành công như họ. Mình đang sống ý nghĩa hơn họ." Và thế là người ta vô thức dùng những giá trị tinh thần để che đậy những thiếu hụt trong đời sống thực tế. Khi đó, tâm linh không còn là con đường giúp con người trưởng thành. Nó trở thành nơi trú ẩn để tránh đối diện với những giới hạn của chính mình. Một con người trưởng thành không phủ nhận vật chất để theo đuổi tinh thần, cũng không hy sinh đời sống tinh thần để chạy theo vật chất. Họ hiểu rằng cả hai đều là những phần của cuộc sống cần được cân bằng. Bởi nếu một người thực sự tỉnh thức, họ sẽ không dùng tâm linh để trốn tránh cuộc đời. Họ sẽ dùng sự tỉnh thức để bước vào cuộc đời một cách vững vàng và trọn vẹn hơn.
Một người rất thích giúp đỡ người khác. Họ luôn xuất hiện khi ai đó gặp khó khăn, luôn sẵn sàng cho đi, luôn là người cứu giúp. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, có khi điều họ cần không phải là giúp đỡ người khác mà là cảm giác mình có giá trị khi người khác cần đến mình. Khi không còn ai cần, họ cảm thấy trống rỗng. Đó không còn là sự phục vụ tha nhân huần túy nữa mà là một “cái mác” của bản ngã đang được thỏa mãn.
Và có lẽ, yêu thương bản thân thật sự không phải là học cách đối xử tốt hơn với chính mình mà là học cách trung thực hơn với chính mình để không còn sống trong những câu chuyện đẹp đẽ mà bản ngã kể và không còn nhầm lẫn giữa yêu thương và nuông chiều… Và để lần đầu tiên trong đời, ta đủ can đảm gặp chính mình như mình đang là, chứ không phải như mình muốn tin rằng mình là.
Trân trọng,
The DomDom Healing Garden

The Domdom Healing Garden

Khu vườn chữa lành Đom Đóm - không gian trị liệu và chăm sóc thế giới tinh thần cùng bạn!

Địa chỉ:27, đường số 3, Hiệp Bình Phước, Thủ Đức
Điện thoại:0932360164
Email:thedomdomhealinggarden@gmail.com

Follow Vườn

Bạn muốn nhận thông tin cập nhật từ Đom Đóm?

Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!