KỲ 4: LÒNG TRUNG THÀNH VÔ THỨC VỚI GIA ĐÌNH

Bạn thân mến,
Nếu chúng ta quay trở lại những thời kỳ của thời tiền sử, lòng trung thành của một cá nhân đối với một nhóm hay một cộng đồng là một yếu tố thiết yếu cho sự sinh tồn. Một người chỉ có thể sống sót bằng cách thuộc về một bộ tộc. Vào thời điểm đó, việc bị loại khỏi bộ tộc đồng nghĩa với cái chết. Do đó, việc hợp tác và trao đổi với người khác trong khi tôn trọng các quy tắc do nhóm đặt ra để được chấp nhận và đảm bảo sự tồn tại của mình là điều sống còn. Vì vậy, lòng trung thành với bộ tộc là một nhu cầu sống còn đã trở thành một phần trong tâm trí của con người từ hàng ngàn năm trước. Chúng ta gần như có thể nói rằng nó là một phần của các chức năng sống vô thức của chúng ta.
Cũng cần phải tính đến thực tế là khi mới sinh, và trong vài năm đầu đời, đứa trẻ phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ. Do đó, sự tồn tại của nó sẽ phụ thuộc vào khả năng làm hài lòng cha mẹ và tuân theo những gì gia đình mong đợi ở nó. Gia đình luôn là một hệ thống phải luôn giữ được sự cân bằng. Và trên hết, chính lòng trung thành giúp đảm bảo sự gắn kết của hệ thống gia đình và do đó duy trì sự cân bằng của gia đình. Nó được hiểu theo kiểu: Chính vì tôi tái tạo những gì cha mẹ, ông bà, tổ tiên tôi đã làm trước tôi về nghề nghiệp, nơi cư trú, lối sống, khuôn mẫu các mối quan hệ, vv… mà tôi đảm bảo sự gắn kết gia đình cho phép gia đình tôi tự duy trì như một nhóm; Ngược lại, sự không trung thành có thể gây nguy hiểm hoặc đe dọa sự gắn kết của gia đình tôi. Chúng ta có thể ví von điều này như thể nếu một người lính đào ngũ (rời khỏi quân đội), sự kiện này có thể mang lại cùng một ý tưởng cho tâm trí của những người lính khác và điều này sẽ làm suy yếu toàn bộ đội quân đó.
Khi sự cân bằng gia đình có vẻ bị đe dọa, gia đình một cách có ý thức hoặc vô thức ngay lập tức đưa ra các chiến lược nhằm mục đích đưa các thành viên trở lại con đường mà họ cho là đúng đắn, hoặc đôi khi là để loại bỏ một người ra khỏi hệ thống. Lòng trung thành này, cuối cùng là một điều kiện cấu thành sự tồn tại của bất kỳ gia đình nào, được củng cố bởi các khoản nợ của chúng ta đối với các thành viên khác nhau trong gia đình, dòng tộc của chúng ta. Trên thực tế, trong mỗi gia đình, có cái gọi là "sổ cái gia đình" (giống như một cuốn sổ tài khoản ngân hàng lớn) trong đó các khoản nợ và tín dụng của mỗi thành viên được ghi lại một cách tượng trưng.
Hãy cùng nói kĩ về điều này!
Khoản nợ đầu tiên là khoản nợ mà chúng ta tin rằng mình nợ cha mẹ vì đã sinh thành và nuôi dưỡng chúng ta. Người Việt Nam ta có một câu tục ngữ thấm đẫm nguyên lý này: “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Cùng với đó là các khoản nợ đạo đức khác, như cảm giác mắc nợ một thành viên trong gia đình đã giúp đỡ hoặc hỗ trợ chúng ta tại một thời điểm nào đó trong cuộc sống. Nhưng cũng có những khoản nợ được tạo ra bởi những lỗi lầm, thiếu sót ta đã gây ra cho ai đó trong gia đình hoặc những bất công buộc các thành viên khác trong gia đình phải gánh vác, trả nợ thay ta. Tất cả những loại nợ này, khi chưa được giải quyết giữa người nợ và người cho nợ trong hai thế hệ liền kề, chúng có thể một cách vô thức tiếp tục được chuyển sang các thế hệ tiếp theo.
Như trong ví dụ sau đây của một thân chủ (tạm gọi là T):
Cô T đã không dám rời khỏi nhà của mình trong nhiều năm. Cô 62 tuổi. Nỗi sợ hãi phải ra khỏi nhà này xuất hiện lớn dần kể từ khi chồng cô qua đời. Khi tìm hiểu về tiểu sử của bản thân, cô được biết rằng trước khi cô được sinh ra, cha cô đã nhập ngũ vào quân đội trong lúc mẹ cô đang mang thai chị gái của cô. Bị đe dọa đến tính mạng, cha cô đã rời khỏi đất nước và khi biên giới đóng cửa, ông không thể trở về nhà trong nhiều năm. Vì vậy, sau đó gia đình cô quyết định rằng mẹ và chị gái của cô sẽ đến Pháp. Thật không may, họ đã bị bắt tại biên giới và bị giam vào tù, riêng biệt trong một năm. Cuối cùng gia đình đã được đoàn tụ ở Pháp khi chị gái của cô T 12 tuổi. Và đó cũng là khi cô T được sinh ra, ở Pháp, trong một gia đình đã được đoàn tụ. Cha của cô cảm thấy quá tệ vì đã bỏ rơi vợ và con gái đến nỗi ông không bao giờ có thể thực hiện quyền làm cha của mình đối với cô con gái lớn (chị gái của cô T) - người mà đã cảm thấy phẫn nộ vì bị bắt phải rời bỏ đất nước của mình; dòng họ mình; bạn bè của mình khi còn rất nhỏ, vì đã bị nhốt trong tù và tách khỏi mẹ vì một người cha mà cô không biết mặt lúc mới sinh. Cô T mô tả cha của cô là một người đàn ông phục tùng con gái mình, người vì cảm giác mặc cảm tội lỗi sâu thẳm trong tâm hồn mà không bao giờ phản đối chị gái cô và không bao giờ nhận ra rằng cô đang ngược đãi lên em gái mình. Đó là một địa ngục hàng ngày của những lời lăng mạ và đe dọa từ người chị gái lên cô T và cha mẹ cô suốt nhiều năm từ khi họ đoàn tụ tại Pháp.
Từ buổi trị liệu đầu tiên, cô bắt đầu nhận ra rằng mình không còn dám ra đường vì nỗi sợ hãi gặp chị gái mình trên đường, người sống ở một ngôi làng khác, bên cạnh làng của cô. Cô nói với NTL rằng: “Cô luôn sợ chị ấy, cô không bao giờ dám đối đầu với chị ấy, không bao giờ dám tự bảo vệ mình vì cha cô đã yêu cầu cô phải kiên nhẫn hơn với chị với lý do rằng chị cô đã đau khổ nhiều hơn cô.” Khoản nợ của người cha đối với cô con gái lớn đã được cô T gánh vác - người em phải liên tục trao đi lòng trắc ẩn và sự cam chịu đối với chị gái mình cho đến ngày hôm nay. Hiện tại, cô không thể bộc lộ cơn tức giận mà mình cảm thấy đối với chị gái mình và lấy lại sức mạnh của mình trong mối quan hệ bình đẳng chị em gái này. Vai trò của nhà trị liệu là giúp cô đóng Sổ cái của gia đình mình một cách tượng trưng bằng cách trả lại cho cha mình khoản nợ thuộc về ông để ông tự giải quyết các khoản nợ với chị gái cô và xây dựng lại lòng tự trọng của mình. Vấn đề này có thể được thực hiện với một liệu trình Thôi Miên Nhân Văn hoặc một phiên trị liệu hệ thống Chòm Sao Gia Đình (Family Constellations).
Bạn biết không, lòng trung thành vô thức với gia đình có thể mang tính hủy diệt khi chúng nhốt chúng ta vào các mối quan hệ độc hại, khiến ta mang vác một căn bệnh nan y truyền thừa hay khi chúng ngăn cản chúng ta đưa ra những lựa chọn của riêng mình và xây dựng bản sắc cá nhân, nhưng chúng cũng là một động lực tích cực và mang tính xây dựng vì nhờ duy trì lòng trung thành mà sự gắn kết, nâng đỡ và gìn giữ nguồn cội của một nhóm qua nhiều thế hệ.
✍️ Trong thực tế, lòng trung thành với gia đình biểu hiện như thế nào?
Chúng ta cần phải ý thức được rằng một phần của lòng trung thành với gia đình là hữu hình, có thể xác định khá dễ dàng và nó có thể được thể hiện trong mọi lĩnh vực của cuộc sống chúng ta như: lựa chọn công việc, nơi ở, lựa chọn vợ/chồng, phương pháp giáo dục dành cho con cái... Đó là một hình thức trung thành tích cực nếu mọi người đều phát triển trong những lựa chọn của mình và cũng bảo toàn được sự tự do của mình. Nó chỉ trở nên mang tính hủy diệt khi nó ngăn cản chúng ta theo đuổi những nguyện vọng của mỗi cá nhân, khi những lựa chọn của chúng ta bị vô thức “giật dây” bởi lực lượng vô hình này mà chúng ta thậm chí không hề nhận thức được. Bởi vì lòng trung thành với gia đình phần lớn là mang tính vô thức, nghĩa là nó hoạt động mà không cần được cha mẹ hoặc gia đình thiết lập hoặc diễn đạt bằng lời vì có một thực tế là chúng ta vô thức nội tâm hóa những yêu cầu và kỳ vọng của cha mẹ một cách hoàn toàn vô thức theo nguyên lý: giai đoạn từ 0 đến 7 tuổi, chúng ta kết nối trực tiếp với vô thức của cha mẹ mình. Tôi lấy một ví dụ: một thân chủ của tôi đã không cho phép mình theo đuổi một nghề nghiệp mà cho phép mình đạt được một vị trí xã hội cao hơn cha mẹ anh ta bằng cách trượt các kỳ thi một cách có hệ thống mặc dù anh ta là người có năng lực và có khả năng thành công rất cao! Hoặc một người khác không cho phép mình được hạnh phúc vì sâu thẳm trong vô thức người ấy đang không ngừng duy trì lòng trung thành với nỗi buồn của cha mẹ mình. – những người mà đã trải qua một bi kịch lớn trong đời là mất một đứa con trước đó.
Có một sự thật là dù một người còn sống hay đã chết, lòng trung thành giữa người đó với những thành viên khác trong gia đình, dòng tộc vẫn có thể mạnh mẽ như vậy. Thậm chí lòng trung thành với người đã chết còn mạnh mẽ hơn vì không giống như người còn sống – chúng ta vẫn có thể có khả năng thiết lập những hình thức giao tiếp để “thương lượng” với nhau, trong khi đó người đã chết không thay đổi quyết định của họ.
Bác sĩ tâm thần và nhà trị liệu cặp đôi và gia đình người Thuỵ Sĩ - Catherine Ducommun-Nagy đã nhấn mạnh rằng có những tình huống nơi mà lòng trung thành trở nên đặc biệt mạnh mẽ, ví dụ như: những người không có con có thể cảm thấy bị áp lực phải chứng tỏ lòng trung thành của mình với gia đình bằng cách cống hiến cả cuộc đời mình cho cha mẹ. Catherine Ducommun-Nagy cũng chỉ ra thực tế rằng trẻ em bị ngược đãi hay bạo hành (tinh thần hoặc thể chất) thường duy trì lòng trung thành vô thức với cha mẹ hơn so với những đứa trẻ khác. Nhà phân tâm học và triết gia nổi tiếng người Thuỵ Sĩ- Alice Miller cũng đã giải thích trong cuốn sách bán chạy toàn cầu của bà "Our body never lies" (tạm dịch: Cơ thể không bao giờ nói dối) rằng: "Đứa trẻ càng ít nhận được tình yêu thương, càng ít được tôn trọng như một con người, thì khi trưởng thành, nó càng bám víu vào cha mẹ, mong đợi từ cha mẹ mọi thứ đã bị từ chối với nó trong giai đoạn quyết định. Đây là một phản ứng bình thường của cơ thể. Nó biết mình thiếu vắng những nhu cầu nào và vô thức không bao giờ có thể quên nó đi hay có cố gắng phóng chiếu các nhu cầu thiếu hụt từ cha mẹ lên người khác."
Trong phòng trị liệu tâm lý, chúng tôi thường gặp những người phụ nữ đặc biệt trung thành với mẹ của mình khi người mẹ đã chịu nhiều đau khổ trong thời thơ ấu, cho dù là do bị ngược đãi, bị bỏ rơi hay bệnh tật. Lòng trung thành này được thể hiện bằng sự lý tưởng hóa người mẹ, sự không có khả năng đặt câu hỏi về mối quan hệ của họ với mẹ của mình trong thời thơ ấu, hoặc nền giáo dục mà họ đã nhận được. Trong những tình huống khác, khi họ có thể đặt câu hỏi và tâm sự với mẹ của mình thì thông thường nó chỉ được thực hiện với cái giá phải trả là cảm giác tội lỗi tột cùng sau mỗi lần “chất vấn” mẹ của họ. Lòng trung thành không lay chuyển này đối với người mẹ có thể có những tác động bất lợi đến cuộc đời những người phụ nữ này vì nó ngăn cản việc họ có khả năng nhận thức được những vết thương của chính họ với tư cách là một đứa trẻ và là phụ nữ trong mối quan hệ này với mẹ của mình, và họ cũng sẽ gặp khó khan hơn rất nhiều để đối mặt với những đứa trẻ bên trong bị tổn thương của họ so với những nhóm thân chủ khác. Lòng trung thành với gia đình tỏng trường hợp này cũng có thể được biểu hiện qua một khó khăn, thường là vô thức, trong việc cho phép họ có khả năng tận hưởng cuộc sống, vui vẻ hoặc hạnh phúc khi mẹ họ đã đau khổ quá nhiều.
Lòng trung thành với cha mẹ cũng có thể được thể hiện một cách gián tiếp, trong các mối quan hệ của chúng ta với người khác, ví dụ: chọn một người bạn đời có hành vi giống với cha mẹ của họ. Bằng việc lựa chọn này, một cách vô thức, đứa con có “cơ hội” được lặp lại mô hình mối quan hệ hôn nhân giống như bố mẹ mình và đó là điều mà vô thức của họ diễn giải thành sự trung thành mà họ gìn giữ với bố mẹ của họ.
Lòng trung thành với gia đình cũng có thể được thể hiện qua đồ vật: Tôi giữ chiếc nhẫn này vì nó thuộc về bà tôi, đó là một cách để nhắc nhở bản thân về mối quan hệ tôi có với bà. Điều này có thể trở thành vấn đề khi nó là kết quả của cảm giác tội lỗi hoặc một khoản nợ đối với người khác, ví dụ: Tôi giữ ngôi nhà này mặc dù nó tốn kém trong việc bảo trì và tạo ra nhiều lo lắng vì mẹ tôi rất yêu quí ngôi nhà này và tôi cảm thấy tội lỗi vì đã đưa bà vào viện dưỡng lão. Thông qua lòng trung thành vô thức, tôi khiến cho cuộc sống hiện tại của mình chồng chất những gánh nặng của một quá khứ chưa được giải quyết.
Chúng ta có thể trung thành với gia đình mình bất chấp bản thân, ví dụ một người mẹ đã bị chính mẹ mình từ chối khi còn nhỏ có thể cảm thấy đặc biệt bị con gái mình từ chối khi nó trải qua cuộc khủng hoảng dậy thì. Do đó, người mẹ có những phản ứng không cân xứng trong mối quan hệ với con gái mình, điều này lại vô tình thúc đẩy đứa con nổi loạn hơn nữa, do đó lại càng làm cho người mẹ trải nghiệm tổn thương bị từ chối nhiều hơn. Bằng cách đó, người mẹ đảm nhận vai trò của chính mẹ mình ngày xưa và nó được vô thức diễn dịch là đang trung thành với mẹ của cô. Một cách vô thức, cô vô tình đang tái tạo lại khuôn mẫu mối quan hệ và cảm xúc tổn thương mà mình đã nhận được.
✍️ Điều gì xảy ra khi chúng ta không trung thành với gia đình mình?
Khi bạn từ chối đi theo những bước chân đã được gia đình hoạch định cho bạn, khi bạn vượt ra ngoài những quan điểm, niềm tin và những định kiến có thể chấp nhận được đối với tổ tiên bạn liên quan đến xu hướng tình dục, lựa chọn hình mẫu vợ/chồng, sự nghiệp, lối sống, vv… hoặc thậm chí ngay cả khi bạn lựa chọn chạy trốn hàng ngàn cây số khỏi ngôi nhà của gia đình mình (đi du học, quyết định sống và làm việc ở một đất nước khác…), bạn có thể thấy mình ít nhiều có ý thức không trung thành với gia đình mình. Cảm giác không trung thành này sau đó có thể tạo ra một cảm giác tội lỗi sâu sắc cũng độc hại không kém lòng trung thành vô thức này, biểu hiện ra theo nhiều cách khác nhau như: những căn bệnh thể chất (di truyền lẫn không di truyền), gặp khó khăn trong việc hoạch định cuộc sống mà mình mong muốn, các hành vi tự phá hoại trong các mối quan hệ thân mật hoặc huỷ hoại chính nghề nghiệp của bạn, hoặc thậm chí là sự trở lại bất ngờ của lòng trung thành như trong ví dụ sau đây của một thân chủ tên B:
B đang gặp khó khăn trong việc hồi phục sau một tai nạn xe ô tô cô gặp phải vài tháng trước, vào ngày 15 tháng 5. Xe của cô đã bị một chiếc xe khác đâm vào khi cô đã từ chối nhường quyền ưu tiên. Mặc dù đã hồi phục về thể chất, cô B vẫn chưa tìm lại được niềm vui sống và bắt đầu rơi vào trầm cảm mà không hiểu tại sao.
Khi chúng tôi cùng xem xét lại lịch sử gia đình của cô B, cô kể với tôi rằng từ nhỏ cô được nuôi dưỡng và chăm sóc phần lớn bởi người dì ruột của mình (người không có khả năng có con) vì cha mẹ cô không muốn có con và cô là đứa con đến ngoài kế hoạch của họ. Bố mẹ cô thường xuyên bận rộn với công việc và rất ít quan tâm đến cô. Khi nhớ lại giai đoạn đó của tuổi thơ, B tràn ngập nỗi buồn và khóc rất nhiều trong suốt phiên lâm sàng tại phòng trị liệu. Vài tháng trước, vì một vài lí do cá nhân, cô đã bán ngôi nhà mà người dì để lại thừa kế cho mình và cô giải thích với tôi rằng sâu bên trong tâm hồn mình, cô luôn cảm thấy tội lỗi vì không thể nói lời biết ơn tới người dì – người mẹ thứ 2 của mình vì dì cô đã chết đột ngột trong một tai nạn ô tô hơn 10 năm trước, cũng vào tháng 5 và nguyên nhân của vụ tai nạn là do người dì từ chối nhường quyền ưu tiên khi điều khiển xe.
Cảm giác tội lỗi vì lòng không trung thành của cô B đối với người dì của mình khi cô quyết định bán ngôi nhà được thừa kế từ dì của mình đã vô thức dẫn đến việc cô B “tái hiện” lại gần như chính xác cùng một vụ tai nạn, vào cùng một thời điểm trong năm, là tháng 5 (về hiện tượng trùng lặp ngày tháng này tôi sẽ trình bày sâu hơn trong chủ đề về Hội chứng ngày kỉ niệm ở những kỳ sau).
✍️ Chúng ta nên hiểu điều gì trong câu chuyện này đây…?
Điều đầu tiên chúng ta cần hiểu đó là đã có một điều gì đó chưa được giải quyết trong mối quan hệ giữa thân chủ của tôi và người dì của cô, rằng cô cảm thấy cô đang không còn trung thành với người dì của mình vì cô có một khoản nợ với dì chưa được "trả". Trong tình huống này, NTL cần hỗ trợ cho cô B nhận thức được một điều vô cùng quan trọng đang diễn ra trong tâm trí vô thức của cô đó là: nỗi buồn tủi mà cô đã chịu đựng và kìm nén suốt từ thời thơ ấu của việc không nhận được sự đón nhận và tình yêu thương cần thiết từ bố mẹ mình và rồi dẫn đến cảm giác mắc nợ đối với người dì đã đặc biệt được kích hoạt mạnh mẽ trở lại khi cô B quyết định bán đi của thừa kế mà dì cô để lại cho cô là căn nhà. Hệ quả là như chúng ta đã biết ở trên, vụ tai nạn xe ô tô của cô B đã xảy ra trùng với ngày tháng mà vụ tai nạn xe ô tô của dì cô như minh chứng cho lòng trung thành vô thức mà cô B muốn thể hiện với dì của mình. Bằng việc giúp cô B đưa sự nhận thức gốc rễ về lòng trung thành vô thức và cảm giác tội lỗi độc hại này này từ vô thức lên về mặt của ý thức và thiết lập một cuộc đối thoại với người dì của mình thông qua những phiên Trị liệu biểu tượng trong Thôi miên nhân văn và mở ra một phiên làm việc hệ thống Chòm sao gia đình, cô B đã dần thoát khỏi giai đoạn sa sút trầm cảm này và bắt đầu đầu tư trở lại vào cuộc sống của chính mình với nhiều sự tự do trong tâm hồn hơn.
✍️ Dưới đây là một câu chuyện của một thân chủ khác:
Vài tuần trước, một thân chủ nói với tôi rằng các con của cô không hòa thuận với nhau. Con trai cô, đứa lớn, ít nói và thường trốn hàng giờ ở những nơi khó tìm thấy. Và mỗi lần cô tìm thấy nó thì phải nói chuyện với nó rất lâu mới lôi nó ra được chỗ nó đang trốn. Cậu bé có những cơn giận dữ khủng khiếp và thường tấn công em gái mình. Khi thằng bé làm vậy, cô rất bực bội nhưng không bao giờ thể hiện ra. Cô nhận ra cô là người không bao giờ thể hiện cảm xúc thật của mình. Tôi hỏi cô về gia đình gốc của cô, về thời thơ ấu của cô, và cô nói với tôi rằng từ nhỏ cô cũng không bao giờ hòa thuận với anh trai lớn của mình. Và khi tôi hỏi thêm, cô nói với tôi rằng ông nội của cô đã bị mẹ bỏ rơi và đưa vào trại trẻ mồ côi năm 1 tuổi, và mẹ của ông đã giữ lại và nuôi đứa con gái – là em gái của ông nội của cô vì bà ấy không thể chịu đựng được con trai, bà không muốn nuôi con trai. Và tôi hỏi cô nghĩ ông nội của mình là cậu bé bị bỏ rơi lúc ấy hẳn đã cảm thấy thế nào khi bị mẹ bỏ rơi trong khi em gái mình được mẹ giữ lại nuôi mỗi ngày…?! Và ngay lập tức cô nhận ra rằng việc cậu bé này, ông nội của cô, giận dữ với em gái mình là điều có thể hiểu được. Và chúng ta có thể thấy ở đây rằng cơn giận dữ này được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác (từ ông nội của cô sang con trai của cô).
Vì vậy, sau một vài phiên làm liệu pháp, tôi khuyến khích cô kể câu chuyện của ông nội cho con cái của mình nghe, và đồng thời khuyến khích cô học cách thể hiện cảm xúc của mình, ngay cả khi cô phải khóc trước mặt con trai mình trong những tình huống cô bị con trai đẩy đến tình huống kích hoạt cảm xúc. Và bạn biết chuyện gì đã diễn ra không? Ngay sau đó, đứa con trai của cô ngừng trốn vào đâu đó và biến mất hàng giờ! Và sau khi cô có thể khóc trước mặt con trai lần đầu tiên, đứa con trai đã đã ngừng các hành vi tấn công em gái của mình và các cơn giận dữ khủng hoảng của nó cũng thuyên giảm bất ngờ! Thực chất ở tình huống trước đó, đứa con trai của thân chủ cuả tôi, một cách vô thức, chỉ đang cố gắng làm mọi điều để biểu hiện cơn giận dữ truyền thừa từ ông nội của mẹ và giúp phá băng cơ chế đóng băng cảm xúc suốt nhiều năm của mẹ mình. Và như một lẽ tất yếu, một khi nó thành công trong các chỉ thị này của vô thức, nó không cần phải làm vậy nữa!
Những phiên sau đó, người thân chủ này của tôi đã chia sẻ với tôi rằng cô là một người rất thực tế và có lẽ cô sẽ không bao giờ tin vào kiểu lòng trung thành vô thức trong gia đình như này nếu như chính cô không được chứng kiến sự chuyển biến nơi cậu con trai mình sau những buổi làm việc trong phòng trị liệu. Và đây cũng chính là một ví dụ tuyệt vời về những gì Alice Miller đã khám phá ra như tôi đã trích dẫn ở trên, rằng: những trẻ em bị ngược đãi (bỏ rơi cũng là một dạng ngược đãi tinh thần) thường vô thức duy trì lòng trung thành với cha mẹ và tổ tiên hơn những đứa trẻ khác. Cô kể rằng ông nội của cô, người bị mẹ bỏ rơi, bị đưa vào trại trẻ mồ côi, sau này lại là người đã đặc biệt chăm sóc mẹ của mình khi về già, luôn tìm kiếm tình yêu thương của mẹ mình, trong khi em gái ông (đứa con gái được giữ lại nuôi) thì lại không quan tâm đến mẹ lắm.
Anne Ancelin Schutzenberger khi nói đến khía cạnh lòng trung thành vô thức trong gia đình đã phát biểu như sau: “Vì lòng trung thành vô thức với gia đình/tổ tiên, chúng ta thường tiếp nhận những nhiệm vụ còn dang dở của các thế hệ trước và chúng ta lặp lại, một cách thực tế hoặc tượng trưng, trùng khớp vào các ngày hoặc ở các độ tuổi kỷ niệm (đây chính là hội chứng kỉ niệm), các kịch bản số phận của tổ tiên chúng ta, bao gồm cả những người mà chúng ta không biết.”
Điều mà các nhà trị liệu hệ thống quan sát được thường xuyên là: một người phát hiện ra rằng họ đang sống ở cùng một thành phố, đôi khi cùng một khu phố với một người tổ tiên trong gia đình mà họ không biết đến sự tồn tại của người tổ tiên này trước đó; hay một số người cũng phát hiện ra rằng họ “chọn” cùng một kiểu công việc với một người tổ tiên hoặc họ đã phát triển một niềm đam mê liên quan đến một ước mơ còn dang dở của một tổ tiên của họ. Những sự trùng hợp ngẫu nhiên rõ ràng này trên thực tế là biểu hiện của lòng trung thành với lịch sử gia đình có thể được thể hiện trong các khía cạnh khác nhau của cuộc sống chúng ta: nơi ở, lối sống, sở thích, một căn bệnh hay một bi kịch trong cuộc đời...
👉 Đón đọc Kỳ 5: DI SẢN TINH THẦN CỦA GIA ĐÌNH
Nếu bạn quan tâm đến lĩnh vực Trị liệu Xuyên Thế hệ & Liệu pháp Hệ thống, hãy theo dõi Fanpage và Website chính thức của The DomDom Healing Garden để không bỏ lỡ những bài viết tiếp theo trong chuỗi chuyên khảo này.
🔑 Toàn bộ nội dung chuyên môn của bài viết được biên soạn bởi NTL Phạm Phương Thanh và hình ảnh thiết kế của dự án thuộc về trí tuệ sáng tạo của The Domdom Healing Garden, mọi sao chép/trích dẫn vui lòng ghi rõ nguồn, nếu không Domdom xin phép liên lạc đề nghị gỡ bỏ.
Thương mến,
The DomDom Healing Garden

Lịch sự kiện
Newsletter
Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!
Bài viết liên quan

[CASE STUDY] | SỰ CHUYỂN GIAO VÔ HÌNH TRONG GIA ĐÌNH VÀ DÒNG TỘC

KỲ 3: SỰ CHUYỂN GIAO VÔ HÌNH TRONG GIA ĐÌNH VÀ DÒNG TỘC



