Testimony #15

“Có rất nhiều người từng hỏi tôi: “Vì sao bạn lại quyết định đi trị liệu tâm lý?”
Có lẽ, khi nhắc đến trị liệu tâm lý thì mọi người sẽ nghĩ đến trầm cảm, rối loạn lo âu, mất ngủ, hoảng loạn… hoặc đơn giản hơn, họ nghĩ đó là những người yếu đuối.
Nhưng tôi không đến từ một câu chuyện như vậy. Tôi không phải là một người “gục ngã” theo cách mà xã hội thường hình dung. Tôi có một cuộc sống mà nếu nhìn từ bên ngoài, có thể gọi là ổn, công việc, các mối quan hệ, gia đình… mọi thứ đều vận hành trơn tru. Nhưng điều không ổn… lại nằm ở nơi không ai nhìn thấy, đó là bên trong tôi.
Có một khoảng trống rất lớn mà tôi không gọi tên được ttong tâmhồntôi. Nó không khiến tôi sụp đổ ngay lập tức nhưng nó hút dần sinh lực sống của tôi từng chút một. Có những đêm, tôi nằm đó và tự hỏi: “Đây có phải là cuộc sống mình thực sự muốn không?”, “Đây có phải là cuộc đời của mình không… hay chỉ là một phiên bản mình đã cố gắng trở thành?”
Và điều đau đớn là khi tôi đủ chân thật nhất thì câu trả lời là: KHÔNG
Tôi đã dành rất nhiều năm để “lăn xả”, để trở thành một hình mẫu mà tôi tin rằng mình nên là: một người phụ nữ tự lập, mạnh mẽ, giỏi giang, hạnh phúc. Tôi theo đuổi hình ảnh đó đến mức, nó không còn là một lựa chọn… mà trở thành một danh tính của tôi, là tôi. Tôi đã tin mình là “người đó”. Nhưng rồi có một ngày, tôi nhận ra tất cả những gì tôi đang có giống như một lớp vỏ được tôi dày công xây dựng. Một ảo ảnh đủ đẹp để thuyết phục cả thế giới và cả chính tôi rằng tôi là người có giá trị, là người có ich, tôi là người xứng đáng…
Cho đến khi tôi không thể tiếp tục tin vào nó nữa. Cuộc khủng hoảng về ý nghĩa sống đã dẫn tôi đến với Đom Đóm và ở đó, tôi gặp cô Thanh, người mà sau này đã cùng tôi đi qua một hành trình mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ dám bước vào và bước vào 1 cách sâu sắc như vậy…
Trong buổi đầu tiên, cô hỏi tôi một câu rất đơn giản: “Bạn đến đây vì điều gì?” Và bạn biết không… tôi không có một câu trả lời “đúng nghĩa”. Tôi không thể gọi tên vấn đề của mình. Tôi cũng không biết mình có “tổn thương” gì. Nhưng tôi biết một điều rất rõ ràng: “Tôi muốn được sống cuộc sống chân thật là chính mình… chứ không phải cuộc sống mà tôi đang có.”
Có lẽ, chính sự chân thật đó đã khiến cô Thanh gật đầu đồng ý đồng hành cùng tôi. Và thế là, chúng tôi cùng bước lên một con thuyền.
Một năm trị liệu, nếu nói ngắn gọn, đó không phải là hành trình “chữa lành” theo cách người ta thường nghĩ. Nó giống như một hành trình… quay về.
Mỗi tuần, khi bước qua cánh cửa kính của phòng trị liệu, tôi như được bước vào thế giới bên trong mình sâu hơn một chút. Cứ như thế, khoảnh khắc tôi bước chân ra khỏi cánh cửa ấy, thế giới nội tâm bên trong tôi lại chân thực hơn.
Có những “trạm dừng” khiến tôi phải dừng lại thật lâu để nhìn.
Có những “trạm thu phí” mà cái giá phải trả là sự đối diện trần trụi với chính mình.
Và cũng có những “trạm sạc”, nơi tôi được nâng đỡ, được thấu hiểu, được ở đó mà không cần phải gồng mình trở thành bất kỳ ai.
Có lẽ, nếu bạn chưa từng bước vào trị liệu, bạn sẽ tưởng tượng đó là một nơi mà bạn ngồi xuống và kể lại những vấn đề của mình… rồi một ai đó sẽ cho bạn lời khuyên để giải quyết chúng. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy.
Nhưng rồi khi thực sự bước vào, tôi nhận ra… trị liệu không vận hành theo cách đó. Không có những lời khuyên trực tiếp. Không có ai nói cho bạn “bạn nên làm gì”. Và cũng không có một lộ trình rõ ràng kiểu: bước 1, bước 2, bước 3… rồi bạn sẽ ổn.
Thay vào đó, trị liệu giống như một không gian, nơi bạn được “ở cùng” chính mình nhưng theo một cách mà trước đây bạn chưa từng trải qua.
Những buổi đầu tiên của tôi… thực ra khá mơ hồ. Tôi nói rất nhiều nhưng lại không thực sự chạm vào điều cốt lõi. Tôi kể về công việc, về các mối quan hệ, về những điều “đang xảy ra”… nhưng tất cả đều ở trên bề mặt. Có một phần trong tôi vẫn đang kiểm soát, vẫn đang cố gắng “trình bày một phiên bản hợp lý” của bản thân.
Và rồi, cô Thanh bắt đầu hỏi những câu hỏi mà tôi không thể trả lời bằng lý trí.
Ban đầu, tôi thấy… khó chịu bởi vì tôi nhận ra, mình không thực sự biết mình đang cảm thấy gì. Tôi quen với việc suy nghĩ về cảm xúc hơn là thực sự cảm nhận chúng.
Có những phiên, tôi im lặng rất lâu, không phải vì không có gì để nói… mà vì tôi không biết phải nói điều gì là thật. Và chính trong những khoảng lặng đó, điều gì đó bắt đầu thay đổi.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng bên dưới những câu chuyện “có vẻ ổn” của mình… là những lớp cảm xúc mà tôi đã bỏ quên rất lâu. Có những nỗi buồn không tên. Có những cơn giận mà tôi chưa từng cho phép mình cảm nhận. Có cả những nỗi sợ rất sâu, về việc không đủ tốt, không được yêu, không thuộc về…
Có những buổi trị liệu mà tôi bước ra với đôi mắt đỏ hoe, không phải vì tôi “yếu đuối hơn”… mà vì lần đầu tiên, tôi cho phép mình chạm vào những điều mà trước đây tôi luôn tránh.
Nhưng trị liệu không chỉ là “đào sâu”, có những phiên rất nhẹ, chỉ là nói về một khoảnh khắc nhỏ trong tuần nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra cách mình phản ứng với nó… lại phản chiếu cả một “mô thức” đã lặp lại trong suốt cuộc đời.
Dần dần, cô Thanh giúp tôi nhìn thấy được những sợi dây vô hình đang vận hành bên trong mình.
Một điều rất đặc biệt trong quá trình trị liệu là bạn không chỉ “hiểu” bằng đầu mà bạn “thấy” bằng trải nghiệm. Có những điều tôi đã từng đọc, từng nghe rất nhiều lần… nhưng chỉ khi ngồi trong căn phòng đó, khi thực sự chạm vào cảm xúc của mình… tôi mới thật sự hiểu. Hiểu bằng một cách rất khác, rất thật.
Và cũng có những lúc, tôi cảm thấy như mình đang “đi lùi”. Có những giai đoạn, tôi nhạy cảm hơn, dễ tổn thương hơn. Những điều trước đây tôi có thể “bỏ qua” thì giờ lại chạm đến tôi sâu hơn. Nếu không hiểu về quá trình trị liệu, có lẽ tôi sẽ nghĩ rằng mình đang trở nên tệ hơn. Nhưng rồi tôi nhận ra đó không phải là đi lùi, đó là khi lớp “tê liệt cảm xúc” bắt đầu tan ra.
Bạn không thể chữa lành một điều mà bạn không cảm nhận được và để cảm nhận… đôi khi bạn phải đi qua cảm giác không dễ chịu. Trị liệu không phải là nơi để bạn “trở thành một phiên bản tốt hơn” mà là nơi bạn học cách không rời bỏ chính mình trong bất kỳ trạng thái nào.
Nếu phải mô tả rõ hơn, tôi nghĩ trị liệu giống như việc bạn đang dọn dẹp một căn nhà mà bạn đã sống trong đó rất lâu… nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn kỹ.
Bạn mở từng cánh cửa.
Có những góc rất sáng.
Nhưng cũng có những góc rất tối.
Có những thứ bạn muốn giữ lại.
Có những thứ bạn nhận ra… đã đến lúc phải buông.
Và quan trọng nhất, bạn bắt đầu cảm thấy căn nhà đó… thực sự là của mình.
Nên nếu bạn đang tò mò: “Trị liệu thực sự diễn ra như thế nào?”
Thì câu trả lời của tôi là: Đó không phải là một quá trình “được làm cho” mà là một hành trình “được cùng đi”. Bạn không bị sửa chữa, bạn không bị đánh giá, bạn không cần phải trở thành ai khác, bạn chỉ cần… đủ sẵn sàng để ở lại với câu chuyện của mình, với cảm xúc của mình, với chính mình.
Và từ đó, từng chút một…bạn sẽ bắt đầu nhìn thấy con người thật của mình không phải là phiên bản mà bạn đã cố gắng trở thành mà là phiên bản luôn ở đó, chỉ là chờ bạn quay về.
Điều tôi trân trọng nhất ở cô Thanh không phải là việc cô “giải quyết vấn đề” cho tôi mà là cách cô hiện diện. Cô không cố gắng sửa tôi, không áp đặt, không vội vàng kết luận. Cô lắng nghe theo một cách rất khác, rất sâu. Có những lúc, cô chỉ hỏi một câu… nhưng câu hỏi đó mở ra cả một tầng nhận thức mà tôi chưa từng chạm đến. Có những khoảnh khắc, tôi tưởng như mình đang “lạc lối” hơn bao giờ hết, nhưng cô không kéo tôi ra khỏi sự lạc lối đó, cô ở đó đủ vững để tôi dám đi tiếp vào bên trong.
Một năm đó, tôi không “trở thành một người tốt hơn”. Tôi cũng không “biến thành một phiên bản hoàn hảo hơn”. Tôi chỉ… trở về gần hơn với chính mình. Bạn có thể tưởng tượng tâm trí giống như một mặt hồ. Khi mặt hồ đầy rong rêu, đá sỏi và những lớp bùn đục… bạn không thể nhìn thấy đáy hồ, bạn cũng không thể thấy được hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Và trị liệu, với tôi, không phải là “tạo ra một cái gì đó mới” mà là bắt đầu… nhặt từng viên đá.
Có những viên đá rất nhỏ.
Có những viên đá mà tôi đã giấu rất sâu.
Có những viên đá mà tôi không muốn chạm vào vì chỉ cần chạm nhẹ thôi, cảm xúc đã dâng lên đến nghẹt thở.
Nhưng từng chút một, mặt hồ bắt đầu lắng lại.
Và rồi, có một ngày, tôi nhận ra mình có thể nhìn thấy chính mình rõ hơn bao giờ hết.
Sau khi kết thúc hành trình trị liệu, cuộc sống của tôi thật hơn. Thế giới bên trong và bên ngoài của tôi không còn đối kháng với nhau nữa. Những gì tôi cảm nhận, những gì tôi lựa chọn và cách tôi sống… bắt đầu có sự giao thoa, gặp gỡ và đồng thuận.
Mọi thứ trở nên sâu sắc hơn, những niềm vui nhỏ trở nên rõ ràng hơn, những nỗi buồn cũng không còn đáng sợ như trước. Tôi có thể ở lại với chính mình ngay cả trong những khoảnh khắc không dễ chịu. Và có lẽ, điều lớn nhất mà tôi nhận được là cảm giác “ở nhà” trong chính mình.
---------------------
Nếu bạn đang đọc những dòng này và bạn cũng đang có một cảm giác mơ hồ rằng cuộc sống của mình “có gì đó không đúng”, dù bên ngoài mọi thứ vẫn ổn. Có thể, đó không phải là vấn đề mà là một lời gọi, một lời gọi rất nhỏ nhưng rất thật từ chính bạn.
Bạn không cần phải chờ đến khi mình “gục ngã” mới bắt đầu hành trình này. Bạn cũng không cần phải có một lý do đủ lớn. Chỉ cần một sự thành thật: “Tôi muốn hiểu mình hơn” “Tôi muốn sống thật hơn” là đã đủ.
Trị liệu không phải là con đường dễ dàng. Nó đòi hỏi sự dũng cảm, không phải để đối mặt với thế giới mà để đối mặt với chính mình. Nhưng nếu bạn hỏi tôi: “Nó có xứng đáng không?” Tôi sẽ trả lời bạn rằng: Không có hành trình nào xứng đáng hơn việc được trở về là chính mình.”
Trân trọng,
The DomDom Healing Garden

Lịch sự kiện
Newsletter
Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!






