Testimony #14

“Có một giai đoạn trong cuộc đời, tôi đã từng tin rằng mình đang sống rất ổn. Tôi vẫn làm việc mỗi ngày, vẫn cười nói, vẫn hoàn thành những trách nhiệm mà mình nghĩ là cần phải làm. Nhìn từ bên ngoài, không có điều gì quá bất thường để khiến người khác lo lắng và chính tôi cũng đã từng bám vào cái cảm giác “ổn” đó như một cách để tự trấn an mình rằng mọi thứ vẫn đang đi đúng hướng, rằng mình không có vấn đề gì lớn, rằng những cảm giác trống rỗng hay mệt mỏi chỉ là thoáng qua rồi sẽ tự biến mất.
Nhưng chỉ cần có một khoảng lặng đủ sâu, khi tôi ở một mình, không có tiếng ồn, không có công việc, không có bất cứ điều gì để phân tán thì một sự thật khác bắt đầu hiện ra - một khoảng trống rất khó gọi tên, một sự mệt mỏi không nằm ở cơ thể và một cảm giác như thể tôi đang sống một cuộc đời không hoàn toàn thuộc về mình. Tôi không sụp đổ, nhưng tôi cũng không thực sự sống, tôi chỉ đang tồn tại và chính cái trạng thái “lưng chừng” đó mới là điều khiến tôi dần dần kiệt sức.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng vấn đề của mình không nằm ở việc cuộc sống có quá khó khăn hay không mà nằm ở việc tôi không còn kết nối với chính mình. Tôi đã sống quá lâu trong một phiên bản mà tôi nghĩ là “đúng”, “an toàn”, “được chấp nhận” đến mức tôi quên mất cảm giác thật sự là chính mình là như thế nào…
Có những thôi thúc bên trong khi tôi đã tự hỏi chính mình: Mình là ai trong giữa thế giới bao la rộng lớn này? Một cuộc sống có ý nghĩa là như thế nào?
Một điều mà sau này trở thành một câu hỏi rất lớn trong tôi, đó là thế giới này đã có quá nhiều người thông minh về khoa học công nghệ rồi nhưng thế giới lại đang thiếu những con người thực sự hiểu về chính mình. Và tôi, trong suốt một thời gian dài, cũng nằm trong số những người chưa hiểu chính mình đó. Tôi có thể lý giải nhiều thứ bên ngoài nhưng lại không thể hiểu nổi những gì đang diễn ra bên trong mình. Tôi không hiểu vì sao mình phản ứng như vậy, không hiểu vì sao mình cứ lặp lại những vòng lặp cũ, không hiểu vì sao dù cố gắng đến đâu vẫn có một phần trong tôi luôn cảm thấy thiếu… Và tôi bắt đầu nhận ra rằng điều đang “giam cầm” mình không phải là hoàn cảnh, không phải là từ những người xung quanh mà tôi tiếp xúc mà là chính cách tôi nhìn nhận bản thân và cuộc đời, là những niềm tin mà tôi đã mang theo từ rất lâu mà không hề ý thức, là những nỗi sợ mà tôi chưa từng gọi tên, tôi sợ bị từ chối, sợ không đủ tốt, sợ làm người khác thất vọng…
Và để không phải đối diện với những nỗi sợ đó, tôi đã học cách trở thành một phiên bản mà tôi nghĩ là sẽ được chấp nhận, tôi làm hài lòng, tôi kìm nén, tôi né tránh, tôi cố gắng giữ mọi thứ trong kiểm soát… Tôi tưởng đó là cách để mình ổn nhưng thực ra đó là cách tôi tự rời xa chính mình. Tôi đã sống trong những ảo tưởng mà bản ngã và tổn thương của mình xây dựng nên, những câu chuyện nghe rất hợp lý, rất “đúng”, nhưng lại không thật. Tôi nói với mình rằng “ai mà chẳng mệt”, rằng “rồi mọi thứ sẽ qua”, rằng “mình không có vấn đề gì nghiêm trọng”, nhưng sâu bên trong, tôi biết mình đang chạy trốn, chạy trốn khỏi cảm xúc thật, chạy trốn khỏi những tổn thương chưa được chạm tới, chạy trốn khỏi chính những phần của mình mà tôi không muốn nhìn nhận.
Và tôi dần nhận ra một điều rất khó chấp nhận rằng cuộc đời này đã cho tôi tất cả những gì tôi cần để phục vụ cho sự tiến hóa của chính mình nhưng tôi đã không đọc được ý nghĩa của nó, tôi luôn tìm cách phớt lờ, né tránh, hoặc biến dạng nó theo cách mà bản ngã của tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi đã xa rời cuộc sống thật và cũng chính vì thế mà tôi xa rời tấm gương để tôi có thể nhìn thấy chính bản thể chân thật nhất của mình.
Cho đến một thời điểm, tôi không thể tiếp tục chạy nữa, không phải vì có một biến cố quá lớn xảy ra mà vì tôi đã quá mệt mỏi với việc phải gồng lên để ổn, quá mệt mỏi với việc phải giả vờ hiểu rõ bản thân, quá mệt mỏi với việc tiếp tục sống mà không thực sự biết mình đang đi đâu và tôi bắt đầu tự hỏi: nếu mình cứ tiếp tục như vậy, liệu mình có bao giờ thực sự sống một cuộc đời của chính mình hay không?
Và chính câu hỏi đó đã dẫn tôi đến với trị liệu, không phải với một kỳ vọng rằng nó sẽ “sửa chữa” tôi để tôi lành lặn hơn mà chỉ đơn giản là một mong muốn rất thật rằng tôi muốn hiểu mình, tôi muốn nhìn thấy sự thật, dù sự thật đó có thể không dễ chịu.
Hành trình trị liệu đó là một tiến trình giúp tôi lại gần hơn với phiên bản toàn vẹn của chính mình thông qua việc có nhận thức về bản thân một cách chân thực nhất.
Tôi được chạm vào những phần bóng tối bên trong tôi, những phần em bé bị thương tổn đang ở đó, chạm vào những niềm tin căn cốt, những nỗi sợ hãi, tức giận được thiết lập qua bao nhiêu thời gian đã ngăn cản tôi nhìn thấy chính-mình. Và tôi nhận ra rằng những gì tôi đang né tránh chính là những phần tôi cần gặp nhất, đó là sự giận dữ mà tôi từng kìm nén, là sự yếu đuối mà tôi không cho phép mình có, là những khao khát mà tôi từng thấy xấu hổ… Tôi hiểu rằng những phần đó không phải là vấn đề, chúng chỉ là những phần của tôi đã từng không được phép tồn tại và shadow work không phải là việc loại bỏ chúng mà là học cách nhìn, cách hiểu và cách tích hợp chúng trở lại.
Càng đi sâu, tôi càng nhận ra rằng hành trình trị liệu chính xác là hành trình phá vỡ đi những ảo tưởng bên trong chính tôi về chính mình và về cuộc đời, nó không thêm vào cho tôi một phiên bản mới, mà nó gỡ bỏ dần những lớp che phủ khiến tôi không thể nhìn thấy sự thật. Nó cho tôi một “đôi mắt sáng” để nhìn mọi thứ trong cuộc sống của mình một cách chân thật hơn, tôi bắt đầu nhìn thấy mình rõ hơn, nhìn thấy những mô thức, những niềm tin, những nỗi sợ đang vận hành… Và giờ, thay vì tiếp tục chạy trốn, tôi bắt đầu học cách ở lại, học cách cảm nhận, học cách đi qua nó.
Trong suốt thời gian được đồng hành cùng chị Thanh – NTL mà tôi lựa chọn đồng hành cùng mình, cuộc đời tôi không trở nên hoàn hảo như cách xã hội vẫn đang đánh giá nhưng cách tôi ở lại và sống trong cuộc đời mình trở nên khác đi rất nhiều: tôi không còn phản ứng một cách vô thức như trước, tôi có những khoảng dừng để nhận ra điều gì đang được kích hoạt trong mình, tôi không còn rời bỏ bản thân khi những cảm xúc khó chịu xuất hiện, tôi nhìn cuộc đời này một cách sâu sắc hơn, tôi bắt đầu hỏi nhiều thứ về chính mình và về cuộc sống… Nó cho tôi được thực sự sống!
Chữa lành không phải là một điểm đến mà là một cách sống, một cách mà tôi lựa chọn ở lại với chính mình trong mọi trải nghiệm. Và tôi vẫn đang đi trên hành trình đó!
Tôi không hoàn hảo, tôi vẫn có những nỗi sợ, vẫn có những phần chưa hiểu hết nhưng có một điều đã thay đổi, đó là tôi không còn sợ phải nhìn vào chính mình nữa, không cần phải tìm những thứ bên ngoài để chạy trốn sự thật bên trong tôi nữa. Đó chính là sự tự do lớn nhất mà tôi từng có…
…Và có một điều mà tôi ước mình hiểu sớm hơn trên hành trình này, đó là: bạn không nhất thiết phải đi một mình, và thực ra, trong rất nhiều trường hợp, việc đi một mình trong hành trình đối diện với những phần sâu nhất của bản thân có thể khiến bạn dễ lạc lối hơn là tìm thấy con đường. Bởi vì tâm trí của chúng ta rất tinh vi, nó có thể tạo ra những ảo tưởng mới ngay cả khi ta nghĩ rằng mình đang “hiểu ra điều gì đó”, nó có thể khiến ta tưởng rằng mình đã đối diện, trong khi thực chất ta chỉ đang né tránh theo một cách tinh vi hơn. Đó là lý do vì sao một nhà trị liệu tâm lý có chuyên môn lại quan trọng đến vậy, họ không phải là người đi thay bạn, cũng không phải là người “sửa chữa” bạn, mà là người có đủ kiến thức, kinh nghiệm và sự hiện diện để giúp bạn nhìn rõ hơn những gì bạn không thể tự thấy. Họ giúp bạn phân biệt đâu là sự thật, đâu là cơ chế phòng vệ, đâu là cảm xúc thật và đâu là câu chuyện mà bản ngã đang kể. Họ giữ cho bạn một không gian đủ an toàn để bạn có thể chạm vào những phần dễ tổn thương mà không bị overwhelm hay tái sang chấn. Và quan trọng hơn cả, họ giúp bạn không bị mắc kẹt trong chính những vòng lặp nhận thức của mình, bởi vì đôi khi, điều khiến chúng ta đau khổ không chỉ là tổn thương mà là cách chúng ta tiếp tục hiểu sai về chính tổn thương đó. Một nhà trị liệu không đưa ra câu trả lời thay bạn nhưng họ đặt những câu hỏi đúng, những câu hỏi đủ sâu để bạn tự chạm đến sự thật của mình.
Trong một thế giới mà chúng ta đã quen với việc phải tự xoay xở mọi thứ một mình, việc cho phép mình được đồng hành, được nâng đỡ, được soi sáng bởi một người có chuyên môn và có sự thấu cảm, không phải là yếu đuối, mà là một lựa chọn rất có ý thức và rất trưởng thành, bởi vì hành trình quay về với chính mình không phải là hành trình của cô đơn mà là hành trình của sự kết nối, kết nối với chính mình và đôi khi, thông qua một người đủ vững vàng để đi cùng bạn trong những đoạn đường tối nhất.”
Và nếu bạn đã đọc đến đây, có lẽ đâu đó trong những dòng chữ này, bạn đã nhìn thấy một phần của chính mình - một cảm xúc quen thuộc, một nỗi đau chưa gọi tên, hay đơn giản là một sự thôi thúc rất nhẹ rằng “mình muốn hiểu mình hơn”.
Với vai trò là người đồng hành và cũng là admin của page, chúng mình không ở đây để nói rằng bạn “cần phải chữa lành” hay “phải trở thành một phiên bản tốt hơn” mà chỉ muốn gửi đến bạn một lời nhắn rất thật: bạn xứng đáng được hiểu, được lắng nghe và được đi trên hành trình này theo cách an toàn và phù hợp với chính mình.
Nếu bạn đang cảm thấy bối rối, mắc kẹt, hoặc đơn giản là muốn bắt đầu nhưng không biết bắt đầu từ đâu, thì có lẽ bạn không cần phải tự đi một mình nữa, luôn có những không gian đủ an toàn và những con người đủ vững vàng để có thể cùng bạn bước từng bước nhỏ trên hành trình quay về với chính mình.
Khu vườn nhỏ Đom Đóm luôn ở đây, không phải để thay bạn đi con đường đó mà để đồng hành cùng bạn - khi bạn sẵn sàng. 🌿✨
Thương mến,
The DomDom Healing Garden

Lịch sự kiện
Newsletter
Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!
Bài viết liên quan

#7. Cảm nhận từ học viên dành cho dự án S-tour | Chuyến du hành của tâm hồn - MÙA ĐÔNG 2025

#6. Cảm nhận từ học viên dành cho dự án S-tour | Chuyến du hành của tâm hồn - MÙA THU 2025




