🌸 [Lời nhắn gửi từ những tổn thương] | Kỳ 2: TỔN THƯƠNG BỊ BỎ RƠI |

Bạn thân mến,
Hôm nay, Đom Đóm sẽ tiếp tục gửi tới bạn một bài viết nằm trong chuỗi chia sẻ về 5 tổn thương cơ bản của đứa trẻ bên trong. Đây không phải là chuỗi bài viết để chúng ta chỉ dừng lại ở việc nhận diện nỗi đau hay gọi tên những tổn thương mình đang mang. Đom Đóm tin rằng phía sau mỗi tổn thương luôn tồn tại một bài học rất sâu mà linh hồn lựa chọn để trưởng thành và tiến hóa trong cuộc đời này. Và nếu đủ lắng nghe, chúng ta sẽ nhận ra rằng chính nơi từng khiến mình đau nhất, sợ hãi nhất cũng là nơi có thể dẫn mình trở về gần hơn với bản thể chân thật của mình.


Trong bài viết này, Đom Đóm muốn đi cùng bạn sâu hơn vào một trong những tổn thương âm thầm nhưng mãnh liệt nhất của con người: TỔN THƯƠNG BỊ BỎ RƠI. Đây không chỉ là nỗi đau về việc một ai đó đã rời đi. Sâu hơn thế, nó là cảm giác mình đang một mình giữa cuộc đời, là cảm giác không có ai thật sự hiểu và ở lại, không có nơi nào thật sự thuộc về mình.


Nếu nhìn từ góc nhìn của linh hồn, có lẽ những người lựa chọn mang theo tổn thương bị bỏ rơi không đến đây để học cách giữ người khác ở lại. Bài học sâu sắc nhất mà linh hồn họ muốn đi qua chính là học cách ở lại với chính mình. Có những linh hồn bước vào cuộc đời này với một nỗi sợ rất lớn: nỗi sợ cô đơn, nỗi sợ không được thuộc về. Họ sợ bị bỏ lại phía sau, sợ bị quên lãng, sợ không còn ai bên cạnh, sợ mình không đủ quan trọng để ai đó lựa chọn ở lại. Và vì nỗi sợ ấy quá sâu, họ thường dành rất nhiều năng lượng để tìm kiếm sự kết nối từ “bên ngoài”. Họ khao khát một người có thể hiểu mình, khiến mình cảm thấy an toàn, một nơi khiến mình cảm thấy thuộc về, một tình yêu có thể lấp đầy khoảng trống bên trong. Nhưng điều đặc biệt là cuộc đời của họ sẽ liên tục tạo ra những trải nghiệm khiến họ đối diện với cảm giác bị bỏ lại, đối diện với sự rời đi hết lần này đến lần khác. Điều đó không phải để trừng phạt họ mà để dẫn họ đến bài học lớn nhất của linh hồn mình.


Họ đến với cuộc đời này để học rằng: không ai có thể ở bên mình mãi mãi nhưng mình có thể học cách không rời bỏ chính mình, sẽ ở bên cạnh mình dù bất kể chuyện gì có xảy ra, yêu thương và chấp nhận chính mình mà không cần bất kỳ ai làm điều đó cho mình. Đó là bài học sâu sắc của tổn thương bị bỏ rơi.
Họ thường nghĩ rằng điều mình cần nhất là một ai đó đủ hiểu, đủ yêu thương để xoa lành mình. Nhưng rồi sau rất nhiều trải nghiệm, họ sẽ dần nhận ra rằng không một tình yêu nào từ bên ngoài có thể thay thế cho sự hiện diện bên trong mà họ đang thiếu với chính mình. Có thể cả cuộc đời họ đã quen với việc “biến đổi” chính mình, tìm kiếm ai đó có thể hiểu được họ để họ cảm thấy họ được thuộc về thế giới này, để họ cảm thấy họ không đơn độc, không “kì dị”. Nhưng linh hồn của họ không đến đây để mãi sống trong sự phụ thuộc vào tình yêu và sự công nhận từ bên ngoài. Linh hồn của họ đến đây để học một điều sâu sắc hơn rất nhiều: học cách trở thành nơi an toàn cho chính mình.


Khi không còn ai bên cạnh để bám víu, tất cả những khoảng trống, những cô đơn, những cảm xúc chưa từng được nhìn thấy sẽ bắt đầu hiện lên. Nhưng cũng chính tại nơi cô đơn ấy, họ sẽ bắt đầu gặp lại bản thân mình. Cuộc đời sẽ dần dạy họ rằng cô đơn không phải là hình phạt. Cô đơn là không gian để một con người quay trở về với nội tâm sâu nhất của mình.
Có những người cả đời chưa từng thật sự ở cùng chính mình. Họ luôn cần một ai đó, một điều gì đó để khiến mình bận rộn, để không phải cảm nhận khoảng trống bên trong. Nhưng đến một lúc nào đó, cuộc đời sẽ dẫn họ vào những giai đoạn rất trống, rất lặng, rất cô độc. Và chính trong khoảng lặng ấy, họ sẽ bắt đầu học cách lắng nghe bản thân, học cách tự ôm lấy cảm xúc của mình, học cách tự trở thành nguồn yêu thương cho chính mình. Đây là hành trình rất thiêng liêng của linh hồn.


Khi một người thật sự học được cách ở lại với chính mình, họ sẽ hiểu rằng giá trị và sự tồn tại của mình không phụ thuộc vào việc ai còn ở bên cạnh. Họ bắt đầu yêu người khác không phải từ sự thiếu thốn mà từ sự đầy đủ bên trong. Họ không còn níu kéo chỉ vì sợ cô đơn. Họ không còn đánh mất bản thân để giữ lấy một mối quan hệ. Họ cũng không còn xem sự rời đi của người khác là bằng chứng cho việc mình không đủ giá trị. Bởi cuối cùng, họ hiểu rằng có những cuộc chia ly không đến để phá hủy mình mà để đưa mình trở về gần hơn với chính mình. Là khi một người có thể ngồi một mình mà không còn thấy mình bị bỏ lại. Là khi họ có thể tự chăm sóc trái tim mình mà không cần liên tục tìm kiếm ai đó đến cứu lấy mình. Là khi họ nhận ra rằng điều mình luôn tìm kiếm bên ngoài thật ra đang nằm sâu bên trong mình từ rất lâu rồi.


Và cũng chính những người từng trải qua cảm giác bị bỏ rơi sâu sắc thường trở thành những con người có khả năng yêu thương rất lớn. Bởi họ hiểu cảm giác cô đơn đau đến thế nào. Họ hiểu cảm giác không được ôm lấy, không được nhìn thấy, không được lựa chọn là như thế nào. Và vì thế, khi trưởng thành qua tổn thương của mình, họ thường trở thành những người có khả năng hiện diện rất sâu cho người khác. Họ biết cách lắng nghe. Biết cách ở lại. Biết cách yêu thương bằng sự thấu cảm thật sự.


Có thể đến cuối hành trình, người mang tổn thương bị bỏ rơi sẽ nhận ra rằng linh hồn mình chưa từng đến đây để học cách giữ lấy tất cả mọi người. Linh hồn họ đến đây để học rằng ngay cả khi mọi thứ rời đi, mình vẫn có thể ở lại với chính mình bằng tất cả tình yêu thương. Và đó cũng là lúc họ chạm đến một dạng tự do rất sâu bên trong. Một sự bình an không còn phụ thuộc vào việc ai ở lại hay ai rời đi. Một cảm giác thuộc về không còn nằm trong thế giới bên ngoài nữa, mà nằm ngay trong chính trái tim mình.


Trân trọng,
The DomDom Healing Garden

The Domdom Healing Garden

Khu vườn chữa lành Đom Đóm - không gian trị liệu và chăm sóc thế giới tinh thần cùng bạn!

Địa chỉ:27, đường số 3, Hiệp Bình Phước, Thủ Đức
Điện thoại:0932360164
Email:thedomdomhealinggarden@gmail.com

Follow Vườn

Bạn muốn nhận thông tin cập nhật từ Đom Đóm?

Hãy để lại địa chỉ email để Đom Đóm thông báo cho bạn về các hoạt động và bài viết bổ ích nhé!